Hắn ngáp một cái: “Nếu không thì giờ này chúng ta đã ở trong sa mạc rồi.”
Vốn dĩ trong thành Hắc Thủy đã có nhiều thế lực ẩn nấp, sóng ngầm mãnh liệt. Nào ngờ người An Đông lại bất ngờ chen ngang một chân, đây là điều hắn thật sự không ngờ tới.
“Vậy phải làm sao?” Tấm gương không nhìn ra được hắn có bao nhiêu phần lo lắng.
“Còn làm sao được nữa, đã sai thì cho sai luôn đi.” Hạ Linh Xuyên trở mình: “Nước đã đục rồi, dứt khoát khuấy cho nó đục hơn nữa.”




